Anh em ngồi nhìn vậy thôi chứ cũng không biết làm thế nào được

Anh em ngồi nhìn vậy thôi chứ cũng không biết làm thế nào được. Y tá đại đội không còn một ống thuốc quynin, đường sá xa xôi nơi rừng sâu nước độc, có khiêng cáng đến được bệnh xá trung đoàn cũng mất mấy ngày, thế là đành phải ngồi chờ nhìn đồng đội mình tắt thở. Đọc đến đâu Hòa ứa nước mắt ra đến đó, vậy mà bây giờ Hòa đang ngồi đây để nghe những lời hoa mỹ, những từ chim hầm, cao hổ cốt và mật gấu, sâm nhung… Chao ơi, sao đời bất công đến thế là cùng! Bà mẹ hắn giọng hoan hỷ:

– Cháu Hòa đây mà tẩm bổ lạng nhung hươu thì béo đẹp phải biết…

Đẹp với tốt gì, ruột gan Hòa đang rối bời ra đây. Hòa muốn ra mặt trận quá. Ra mặt trận để không phải hổ thẹn với lương tâm. Ra mặt trận để được cùng chia lửa với anh Luân và em Tình. Bây giờ người ta không đưa bác sĩ ra mặt trận như những năm kháng chiến trước đây nữa. Cô cảm thấy bất lực trước thực trạng mà cô nhìn thấy, nghe thấy.

Hắn ghé sát vào tai Hòa nói thầm một câu gì đấy, nhưng Hòa không để ý. Cha mẹ hắn và cha mẹ Hòa nhìn cử chỉ ấy có vẻ hài lòng lắm lại càng làm cho Hòa thêm bức xúc. Hòa cố kìm nén cho xong việc, nhưng được đến chín giờ sáng thì Hòa không thể chịu nổi, cô bèn lễ phép xin lỗi hai bác và bố mẹ vì cô phải vào bệnh viện có ca cấp cứu. Mẹ Hòa định ngăn con gái, nhưng cô nói xong là vù ra khỏi cửa, lấy chiếc xe đạp phóng ra ngã tư An Tập, tấp vào vườn hoa tìm một chiếc ghế đá ngồi thở. Cô lấy bức thư của Đặng Tình ra đọc, cố soi trong từng con chữ như thể ở đó còn có những thông tin khác nữa. 

Chúng tôi thường xuyên update nội dung liên quan đến Cẩm nang tại đây và còn rất nhiều tại website http://muabanxehoihanoi.com