Có khác gì vào viện bảo tàng đâu

khác gì vào viện bảo tàng đâu.

Họ tạo dáng cho hai cô mẫu đứng sát vách tường bụi bặm. Ánh sáng hắt xiên vệt trên mớ tóc xõa dài. Một cô rất chuyên nghiệp, lập tức quấn mảnh lụa đỏ quanh người và diễn khuôn mặt bằng dáng vẻ tử vì đạo. Taysieudang kiếm được một sợi dây và treo bó loa kèn lơ lửng ngang mặt người mẫu.

– Rất kinh dị. Rất sáng tạo. Hoa không cắm trong lọ, không để trên cửa sổ, không đứng trên cành mà là hoa treo. – Oscarroom bình mua smartphone luận.

Vĩnh thấy tức cười. Căn phòng trống hoác, một bó hoa treo lơ lửng và người mẫu quấn vải đỏ quanh người, mắt nhìn ra cửa sổ, không rõ nói lên ý tưởng gì, chỉ có màu sắc tương phản là ấn tượng. Tuy nhiên các tay máy vẫn bấm lia lịa. Vĩnh tình nguyện làm chân cầm tấm hắt sáng cho các nhiếp ảnh gia. Cậu chỉnh sáng lên mặt mẫu và trong khoảnh khắc lay động tấm vải bạc để lấy ánh mặt trời, ánh phản quang vô tình lọt ra ngoài hành lang. Vĩnh kêu lên.

– Ngoài kia có người?

– Ai? – Hai cô gái giật bắn mình đánh rơi cả tấm vải đỏ.

– Không… biết. Vừa rồi hắt phản quang ra đấy, thấy rõ ràng một bóng người đi qua.

Tất cả đổ ra hành lang. Họ đang đứng trong ánh sáng nên bóng tối làm thành một đường hút dài không thấy điểm tận cùng.

– Thấy ghê quá. Thôi em đi về đây. – Một cô gái rên rỉ.

– Làm gì có ai. – Oscarroom gắt lên. – Thằng Vĩnh trông gà hóa cáo già. Tòa nhà này mấy chục năm nay làm gì có ai dám đến. Dân cả vùng này ban đêm còn chẳng cả gan đi qua đây.

– Thế mới nói. – Cô người mẫu ôm mặt vẻ sợ hãi. – Không có ai dám vào đây thì cái… người vừa rồi là ai? 

Với đội ngũ viết bài cho chuyên mục Cẩm nang hùng hậu, bạn còn có thể tìm thấy rất nhiều nội dung hữu ích khác khi xem tại http://muabanxehoihanoi.com