Đi cùng nhau vẫn là tốt nhất

“Mẹ à, bọn con đợi mẹ ở đây được không?” Aurelia vừa hỏi vừa nhún nhảy như những giọt nước mưa đang tinh nghịch rơi xuống. Dì Claudia ngẫm nghĩ trong giây lát rồi chợt tá hỏa.

“Không, không được! Mẹ không muốn để các con ở lại đây một mình. Sẽ chỉ hơi… ướt một chút thôi mà.”

Tiếng sấm nổ rền báo hiệu một cơn mưa còn dữ dội hơn nữa sắp sửa trút xuống. Rebecca chỉ có thể lờ mờ trông thấy bức tường bê-tông kiên cố của bãi đỗ xe nằm chắn ngang phía bên kia con đường. Khi họ tìm được chỗ trú mưa trong bãi đỗ, dì Claudia trông rũ rượi như một con búp-bê được chắp vá từ một đống vải vụn vậy.

“Đi cùng nhau vẫn là tốt nhất.” Dì Claudia lặng lẽ nói, gần như thì thầm với chính mình. Rồi dì nở nụ cười rạng rỡ với Rebecca. “Sát cánh bên nhau là tốt hơn cả con ạ. Cứ coi như một cơn mưa nhỏ thôi xe kia morning cu mà. Còn bây giờ thì, Aurelia, ô-tô nhà mình trông thế nào hả con? Nó màu xanh lam hay là màu đen ấy nhỉ?”

Trên suốt chặng đường từ sân bay về nhà, thành phố trông chẳng lấy gì làm hứa hẹn cho lắm. Một con kênh cạn nước trơ đáy cát chạy dọc theo đường cao tốc suốt một quãng dài, những tấm biển quảng cáo khổng lồ – một tấm quảng cáo về hải sản của bang Lousiana, một tấm quảng cáo cho câu lạc bộ thoát y ở Khu phố Pháp – trông rất đặc trưng địa phương, mặc dù hơi rẻ tiền. Tuy nhiên, hầu hết mọi thứ cũng na ná như những thành phố khác của Mỹ: dọc đường cao tốc là vô số biển chỉ dẫn về các cửa hàng đồ ăn nhanh, chi chít những tấm biển báo về đường cao tốc nối liền giữa các tiểu bang, cùng những tòa nhà kính cao tầng trong các khu thương mại. 

http://muabanxehoihanoi.com có nội dung update hàng ngày, nếu bạn quan tâm chuyên mục Mẹ và Bé hãy ghé thăm thường xuyên nhé !