Gã xích lô láu lỉnh

Gã xích lô láu lỉnh cố ghìm cái nháy mắt. Vân không đáp lặng lẽ mở ví lấy tiền. Sau khi chung cư eco green city gật đầu chào khẽ gã xích lô, cô cố không ngoảnh lại nhìn gã, rồi thong thả bước đi. Ôi mặt nước hồ Tây mênh mông dường kia nếu mình tìm được chỗ nào đây vắng vẻ để nhảy ào xuống mà không có bất kỳ người quen thuộc hay xa lạ nào kể cả những người tình cờ qua đường biết được. Sau đó mọi sự thật nhẹ nhõm và thanh thản. Mọi áo khoác jean nữ người liên quan đến Vân sẽ thật thoải mải vì mọi điều phiền hà, vướng bận và cả nỗi lo toan mà Vân mang lại cho họ sẽ tan biến đi. Có lẽ chỉ còn me là đau khổ lắm. Cả em Vân, Vũ nó sẽ ân hận lắm. Thể nào cậu ấy cũng lấy làm đau khổ vì anh cả đã mất rồi, còn lại bà chị duy nhất mà cũng không giữ được, gia dien thoai không giúp chị thoát khỏi sự u buồn cô đơn. Nhưng thôi cũng chỉ một năm, hay năm là cùng thì ngay cả me cũng sẽ quên Vân và cả cái chết của mình đi. Thời gian là cái cối xay tất cả mọi điều vương vấn trên trần thế. Vả lại cuộc sống còn biết bao điều cần quan tâm, tính đến. Ai hơi đâu bận tâm vì mình nữa. Mỗi khi nhớ đến mình người ta chắc chỉ nhớ đến một người con gái đã mang lại sự đau khổ cho mình và cho người khác. Kể cả cha uy nghiêm giảng giải trên bục nhà thờ nếu tình cờ biết đến cái chết của Vân thì Người cũng chỉ chau mày, đưa tay lên làm dấu, mắt khẽ chau lại với lời lẩm bẩm đau xót và thương tiếc "a di men, lạy chúa tôi. Chúa lòng lành vô hạn. Và cũng thật tiếc thay. Vì cớ gì con lại cố tình mắc phải điều răn của Chúa". Có lẽ lúc đó chỉ có Chúa ở trên thiên đàng. 

Chủ đề Cẩm nang bạn có thể cập nhập thường xuyên tại website http://muabanxehoihanoi.com