Giữa chốn hoang vu này mà dì dám ở đây một mình

Giữa chốn hoang vu này mà dì dám ở đây một mình, chuông chống trộm thì không có mà khóa thì mỏng manh như cái nút lon bia ấy.

– Cháu đã ướp lạnh sâm panh chưa? – Tôi ngắt lời. – Sắp tới nửa đêm rồi. Bánh kẹp chỉ mất mười phút thôi, có lẽ cũng phải mười lăm phút, trừ phi lò hấp của tiến sĩ Mant cũng như mấy thứ ở đây. Dì chẳng hiểu nổi tại sao có người làm bánh kẹp lasagne lâu đến hàng tiếng đồng hồ. Xong rồi họ lại thắc mắc rằng tại sao mọi thứ trở nên dai ngoách như vậy.

Lucy vẫn đang nhìn tôi, con dao gọt để cạnh bát salad. Con bé đã thái cần tây và cà rốt đủ cho cả một đội quân.

– Hôm nào đó dì sẽ làm món bánh kẹp với nụ atiso cho cháu ăn. Có atiso rồi thì cháu chỉ cần nước sốt Béchamel thay vì nước sốt Marinara…

– Dì Kay. – Con bé sốt ruột ngắt lời tôi. – Cháu ghét dì như thế này. Và cháu sẽ không để dì làm thế nữa đâu. Cháu không quan tâm đến món bánh kẹp. Điều cháu quan tâm lúc này là dì đã nhận được một cuộc gọi kỳ lạ sáng nay. Rồi có một cái chết bất thường và người ta cư xử với dì rất đáng ngờ khi ở hiện trường. Giờ thì tối Condotel Beachfront Trần Phú nay lại có kẻ theo dõi dì, hắn có thể đã mặc đồ lặn để vào đây.

– Chắc là hắn sẽ không quay lại nữa đâu. Mà cho dù đó là ai đi chăng nữa, chẳng lẽ hắn lại muốn thách đấu với cả ba chúng ta.

– Dì Kay, dì không thể ở lại đây được.

– Dì phải trông nom công việc cho tiến sĩ Mant, và dì không thể làm điều đó nếu vẫn ở Richmond. – Tôi nói với con bé trong khi mắt nhìn ra cửa sổ chỗ bồn rửa. – Marino đâu rồi? Vẫn ở ngoài chụp ảnh à? 

Bài viết bạn đang xem trong chuyên mục Chứng khoán tại website http://muabanxehoihanoi.com