Mình muốn biết cậu sống như thế nào ở nơi ẩn náu ấy

Một cơn gió nhẹ thổi qua và lá cây khẽ lay động.

– Nghe này. – Tôi bảo Cameron.

Cameron nhảy qua dòng suối nhân tạo chảy giữa chúng tôi và những cây bạch dương. Tôi cũng làm thế rồi chúng tôi tiến sâu vào trong.

– Chúng xào xạc. – Cậu nói. – Lá cây xào xạc. Còn nhớ không?

Tôi ngồi xuống đất rồi nằm hẳn xuống.

– Làm thế đi nào. Như chúng ta đã từng.

Gió thổi mạnh hơn và cậu nằm dài cạnh tôi, cánh tay dang rộng ra hai bên. Chúng tôi vẫn cứ nằm nguyên như thế và lắng nghe, rất lâu.

– Cậu đang nghĩ gì thế?

Tôi nhắm mắt lại.

– Quá nhiều thứ.

– Ví dụ?

– Mẹ đã kể với mình mọi chuyện. Mình muốn biết cậu sống như thế nào ở nơi ẩn náu ấy, và tại sao sáng nay cậu lại ngủ trong xe của mình. Mình muốn biết bây giờ cậu đang sống ở đâu và suốt tám năm vừa qua cậu sống như thế nào. Tại sao cậu lại trở về. Mình muốn biết thực sự thì điều gì đã diễn ra trong nhà cậu và những gì mà bố cậu đã làm ngày hôm đó là… – Tôi nuốt nước bọt. – Liệu có phải ông ấy vẫn thường làm như vậy đối với cậu.

Tôi thở mạnh và mở mắt ra.

– Ðó là những gì mà mình đang nghĩ đấy.

Trước khi cậu kịp nói gì, điện thoại của Căn hộ khách sạn Condotel Nha Trang tôi vang lên bản giao hưởng số 5 của Beethoven. Tôi lấy nó ra khỏi túi áo khoác và nhìn thấy số của Ethan hiện lên trên màn hình. Tôi tắt máy. Lưng tôi lạnh và ẩm ướt nhưng tôi vẫn không ngồi dậy, trừ phi Cameron chịu trả lời dù chỉ một câu hỏi. Nhưng cậu đã đứng dậy và nhìn xuống, đưa tay để kéo tôi lên. 

Chủ đề Nội, Ngoại thất bạn có thể cập nhập thường xuyên tại website http://muabanxehoihanoi.com