Nhiệm vụ mà Đại đội trưởng Trần Bình nhận là Đại đội 5 tổ chức đánh chiếm lại chốt của Trung đội 1

Chuông điện thoại reo, Trần Bình cầm lấy ống nghe, a lô. Một lát buông ống nghe xuống anh nói với Cô Quận:

– Chuẩn bị lên tiểu đoàn nhận lệnh.

Như thường lệ, Cô Quận nhanh như sóc choàng bao đạn vào người, nhấc khẩu AK vọt ra khỏi hầm.

Nhiệm vụ mà Đại đội trưởng Trần Bình nhận là Đại đội 5 tổ chức đánh chiếm lại chốt của Trung đội 1, Đại đội 7 tại cao điểm 273 cách chân núi Bêk Chan hơn cây số. Theo tin mới nhận được Trung đội 1 vào thay thế trận địa phòng ngự cho đơn vị bạn vừa được một ngày, một đêm đã bị mất chốt. Báo cáo khi bàn giao, đơn vị bạn cho biết sau một tháng tổ chức phòng ngự tại cao điểm, địch thường xuyên bu bám đánh phá quyết liệt và đã bị mất chốt bốn lần, thương vong rất lớn. Như vậy rõ ràng địch còn khá mạnh. Mặt khác phải xem lại cách phòng ngự của ta.

Trần Bình chỉ huy bộ đội đánh chiếm lại chốt không mấy khó khăn. Khi chiếm lại trận địa một cảnh tượng kinh hoàng bày ra. Mười một xác của quân ta, trong đó có hai bộ đội Campuchia đã bị bọn lính Pôn Pốt dùng súng bắn nát mặt trông như trái mít thối rữa. Mỗi khuôn mặt chịu chừng năm chục viên đạn K56. Có khuôn mặt vỡ toang không còn một mảnh.

Khảo sát lại trận địa Trần Bình không khỏi sửng sốt cách bố trí trận địa của đơn vị bạn. Nếu không tổ chức lại trận địa thì việc mất chốt nhất định sẽ lại diễn ra. Anh gọi điện cho Trung đoàn trưởng Trần Bá Luân đề nghị thiết kế lại trận địa. Lúc đầu Trần Bá Luân khẳng định trận địa bố trí như thế là hợp lý, không nên làm khác đi sẽ rất khó khăn. 

Bạn đang xem bài viết trong chuyên mục Thế giới tại website http://muabanxehoihanoi.com