Những kẻ thắng người thua mới? (p4)

Lợi nhuận cao đã khiến cho các tập đoàn tư bản dường như không có tổ quốc, và tổ quốc chính là “mối quan hệ lạnh lùng không tình nghĩa của đồng tiền”, là xu hướng chuyển sản xuất đến nơi nào có được lợi nhuận cao nhất, như trường họp Boeing chuyển những công việc trung tam tieng nhat kỹ thuật cao đến Nhật Bản hay Trung Quốc. Boeing và McDonnel Douglas – sáp nhập với Boeing được Ngân hàng xuất nhập khẩu Hoa Kỳ (US Export-Import Bank) ủng hộ nhiều nhất việc di chuyển sản xuất đến những nơi ít tốn kém do lương công nhân thấp và đòi hỏi không cao về các tiêu chuẩn lao động và môi trường từ những năm 1990.

Những kẻ thắng và người thua mới?

Boeing

Việc chuyển công nghệ cao ra nước ngoài đúng là một sự mỉa mai đối với thuyết lợi thế so sánh và thương mại tự do. “Công nghiệp hàng không cho ta thấy rõ thực tế toàn cầu hơn các lĩnh vực khác chính là vì sự di chuyển đó không bị phức tạp bởi những vấn đề như mức chương trình học tiếng nhật lương hay công ty nào nắm được công nghệ cao. Boeing vốn được coi là công ty tuyệt nhất, chẳng ai có thể nghi ngờ. Là công ty hiệu quả nhất trong giảm giá thành, dù có phải trả đến 20 USD một giờ cho thợ máy. Sản phẩm Boeing, đặc biệt là khả năng thiết kế không có đối thủ”. Nếu “lô gích lợi thế so sánh của các nhà kinh tế học thống trị thế giói, thì Boeing có thể làm ra tất cả máy bay phản lực hàng không dân dụng của thế giới”.

Sở dĩ Boeing không làm tất cả máy bay tại Seattle là vì công ty đang cố sử dụng sức mạnh và ảnh hưởng để tiếp cận các thị trường khác béo bở hơn. Nhưng địa điểm học tiếng nhật muốn vậy, nó phải chuyển sản xuất và công nghệ ra nước ngoài. Đối thủ cạnh tranh duy nhất của Boeing là Airbus Industries của châu Âu sở dĩ đối sánh ngang ngủa được với Hãng hàng không Hoa Kỳ là vì nó không phải đóng thuế và nhận được những trợ cấp chính phủ ước tính lên tới 20 tỷ USD từ năm 1970. Một cuộc điều tra 10.000 công ty lớn và trung bình của Đức cho thấy một phần ba số này muốn chuyển một bộ phận hoạt động sang Đông Âu hoặc châu Á bởi lưong hạ hơn và tiêu chuẩn môi trường cũng thấp hơn. Chẳng hạn, giữa những năm 1990, giá lao động của Đức là 25 USD một giờ, so với Hàn Quốc 5 USD/giờ, Hunggary 2USD/giờ và Trung Quốc nửa đôla/giờ.

Những kẻ thắng và người thua mới?1

Có nghĩa là tiền thuê một công nhân Đức bằng thuê 50 công nhân Trung Quốc. Sau đó, công ty dược phẩm Bayer chuyển đại bộ phận nhà máy sang Trung Quốc vì lương công nhân thấp và điều kiện môi trường không quá chặt chẽ. Giám đốc điều hành của công ty xác nhận: “Bất lợi chính mà chúng tôi gặp phải là giá lao động cao, hệ thống an sinh xã hội tốn kém và quy định môi trường của nhà nước nghiêm ngặt”. Những điều kiện đó Bayer không gặp phải ở nước ngoài. Đúng vậy, từ những thập niên 1970, các nước tư bản lớn đã có ý thức rất rõ về môi trường và an toàn lao động. Trong dịp đi thăm một số nhà máy ở Nhật Bản năm 1977 tức cách đây đã 30 năm, vị giám đốc trẻ tự hào giới thiệu với chúng tôi những hàng cây xanh ngắt điểm những khóm hoa rực rỡ, và một hồ khá rộng thấp thoáng cá vàng.

Chủ đề Dịch vụ và Giải trí bạn có thể cập nhập thường xuyên tại website http://muabanxehoihanoi.com