Nước mắt tôi cứ tuôn trào mặc dù tôi khóc không ra

– Ừ bọn tao vừa bắt được một thằng Việt gian, nó đang theo dõi các chú bộ đội!- Thằng Vện cười tong tưởi. Dễ ghét! – Chúng tao đánh mà nó không chịu khai!

– Để tao xem nào. – Thằng mới đến tiến sát lại chỗ tôi, nó nhìn mặt Giay nam tôi – À thằng này thì tao biết. Nó là thằng Thanh ở Hà Nội lên đây sơ tán, nó ở nhà bà Ái đây mà!

Thì ra thằng mới đến là thằng Dùng, Sình Quai Dùng. Cái thằng cùng đi một chuyến tàu với chúng tôi lên đây.

– Thôi chúng mày thả nó ra. Thằng này không phải phản động đâu!

Sau câu nói của thằng Dùng, chắc chúng thấy bắt giam và đánh tôi là vô lí! Chúng cởi trói và thả tôi. Tôi cũng chẳng thèm nói chuyện với thằng Dùng. Cái thằng cùng bọn với Đồng hồ nam thằng Vện đánh tôi. Tôi lững thững bước ra khỏi hang, chẳng thèm chào chúng nó. Tôi ghét chúng nó. Có dịp tôi sẽ trả thù!

Trời bắt đầu sáng. Ánh sáng ùa đến. Tôi đi về nhà. Người đầu tiên phát hiện tôi bị đau là thằng Bình. Nó kêu lên rối rít gọi bà Ái. Bà Ái chạy lại xuýt xoa :

– Sao vậy? Con bị sao vậy?

Bà gọi tôi bằng con, tôi thấy lòng Giuong ngu go xao xuyến. Tôi thấy gương mặt bà xót xa thật sự. Môi tôi sưng vều lên, ai nhìn thấy chắc cũng chạnh lòng. Tôi bỗng nhớ đến bố mẹ tôi. Mẹ tôi mà nhìn thấy tôi chắc mẹ phải phát khóc mất. Còn chị Thơm và bố tôi nữa. Chắc mọi người xúm lại hỏi han tôi. Tôi trả lời xuế xóa:

– Cháu..cháu đi ra sau… bị ngã bác ạ !

– Thôi nào để mẹ đi lấy khăn ướt đắp cho nào. Con vào nằm nghỉ đi. Cũng may, hôm nay chưa phải đi học!…

Tôi vào nhà lấy chăn đắp, tôi khóc. Nước mắt tôi cứ tuôn trào mặc dù tôi khóc không ra 

Bạn đang xem bài viết trong chuyên mục Thế giới tại website http://muabanxehoihanoi.com