Quản lý, bảo tồn kiến trúc Champa (P12)

Bước hai: tiếp theo công tác tư liệu, tiến hành chọn lọc, gia cố, tu bổ, phục hồi di tích bằng các phương pháp: Phương pháp phục hồi từng phần (Anstylo Sie). Gìn giữ những phần bị đổ nát và khôi phục một phần các bộ phận như đã làm với các phế tích tháp Mỹ Sơn. Công việc thực hiện như sau: Gắn gạch vào chỗ thiếu, khuyết của mặt tường (tháp B4 khu Mỹ Sơn). Gắn các viên gạch tại chỗ du hoc nhat ban bị rễ cây gây nứt sau khi đã diệt cây (tháp B3, C6, C7 – Mỹ Sơn). Xây phục hồi các trụ bổ tường và toàn bộ mặt tường (Tháp Pô Klông Garai).

Kỹ thuật gắn gạch được thực hiện bằng cách mài các viên gạch Chămpa cũ cho vuông thành sắc cạnh, khoét lõm 2 mặt trên và dưới của viên gạch rồi dùng hỗn hợp xi măng – cát – bột gạch để dán các viên gạch lại với nhau

Từ việc khảo cứu tình trạng kỹ thuật của các công trình, Tiểu ban Du học Hàn Quốc đã xác định các khu tháp cần ưu tiên gia cố tạm thòi những bộ phận có nguy cơ sụp đổ. Tiểu ban đã áp dụng phương pháp khoan sâu tạo liên kết các kết cấu thép với các thể xây bằng chất kết dính (tháp Đôi, tháp Pô Klông Garai). Tiến hành neo thép nhằm liên kết và gia cô' các bộ phận của tháp bị nứt. Để làm được việc này người ta đã sử dụng các mũi khoan đường kính 28mm. Đặt thép gai xuyên sâu vào tường tháp – dùng epoxi liên kết thép gai và tường tháp. Đầu neo thép được hàn hoặc bắt vít cùng với bản thép này nằm dich vu ke toan thue tron goi trong hốc sâu 20cm, chìm trong tường tháp.

Các tháp B3, B5, C3, C5, C6, C7 tại khu Mỹ Sơn được tạo đai bê tông nhằm tăng cường sự ổn định của cả khối tháp. Xây tường, gia cô' chân tháp và chống đỡ tạm thời các công trình ở Mỹ Sơn, Dương Long, Chiên Đàn, Pô Sanư. Dùng phương pháp này dễ dàng phân biệt giữa phần gia cố và các phần di tích gốc. Ngoài sự khác biệt về chất liệu người ta còn cho xây thụt vào 3cm so với mặt tường cũ cho dễ nhận ra giữa cũ và mới. Phục chế các bộ phận tương tự của các bộ phận trang trí đã mất trên cơ sở nghiên cứu thực địa và các bản vẽ tư liệu cũ, theo nguyên tắc là làm dễ phân biệt giữa bộ phận di tích gốc và bộ phận phục chế (tháp DI – Mỹ Sơn, Pô Klông Garai).

Căn cứ vào các tài liệu trữ như ảnh, bản vẽ, cố gắng phục hồi chúng trở về vị trí nguyên gốc. Chúng được phục hồi đúng về kích thước, vị trí, nhưng về hình thức, chất liệu hoàn toàn mới, đó là những bức tường xây mới, dễ dàng phân biệt với các bức tường nguyên gốc. Dùng phương pháp này Tiểu ban muốn tạo điều kiện để những thế hệ sau có thể tiếp tục bổ sung, gắn chắp và từng bưốc cải tạo toàn bộ bề mặt trang trí của kiến trúc khi có đủ tư liệu.

Bài viết trong chuyên mục Kinh tế được cập nhập hàng tuần, để tham khảo thêm thông tin vui lòng truy cập http://muabanxehoihanoi.com