Thật sự là tôi sung sướng khi tưởng tượng

Thật sự là tôi sung sướng khi tưởng tượng toàn những Béo. Chương trình thời sự chiếu cảnh một phái lúc đó anh Phan đả đi Nga vể sổng cùng bác Khánh ở táng dưới nhà Béo. Nếu đúng người đàn bà quyển quỷ là mẹ anh thì công nhận bố mẹ anh đẹp đôi thật. Hôm nay vào bếp vẫn là lam banh kem món mà hôm trước tôi đã làm rồi. Nhưng bó anh giờ chỉ là một ông giáo sứ bác sĩ sản khoa, hàng đấu thì hàng đầu, cũng không thể oách bằng mẹ anh đứng hàng thứ haì trên cái cáu thang máy bay kia được.

Thế mà đúng họ đá là mộc cặp và tình yêu

Giữa họ dài hơn cả cuộc kháng chiến trường kỳ. Có hoa sấu hoa phượng hoa lộc vừng hoa sữa và đủ thứ hoa thời các cô hàng hoa đi vào tiểu thuyết. Mùa hè đến vào bếp học cách muối sung ngon tại nhà ăn kèm với canh cua. Nhưng mẹ anh Phan không phải ỉà một cô hàng hoa mà ỉà con một ông bác sĩ một bà dược sĩ học từ bên Pháp vể, có cái nhà kiêm cửa hàng thuốc to vật ở đấu một phố lớn sát Bờ Hổ, biết chơi đàn piano, nói tiéng Pháp giọng đầm. Chỉ cần bạn vào bếp rồi sẽ có đầu bếp hướng dẫn cho bạn cách làm caramen ngon tuyệt mà rất đơn giản. Là Béo nghe và kể lạ1 thế. Cồ gái con nhà giàu thông minh và không kiêu ky không để ý tới ai ngoài anh bác sĩ người xứ Thanh tôi nghĩ tới thằng Bảo chứ tuyệt nhiên không nghĩ tới bác Khánh – người mà tôi cũng mê. Tôi sẽ còn tức tổi mà ngoài mặt vẫn ngoan nõn mỗi dịp Thái Hằng đi qua nhà tôi cùng chú Khôi. Cáu thế nào được khi chú cháu nhà nó lúc nào cũng làm như tiện dịp, vô tình. Lúc “chú Khôi dạy tao đi xe mảy * lúc “chú Khôi đển nhà ai gần gần đẩy thể là tao nhảy lên xe chủ đi nhờ”… Còn chú Khối tỉnh queo đóng vai ồng chú. Cứ thế cho tới Ịigày tôi mười chín tuổi, đại học năm thứ hai còn Thái Hằng suýt nữa thì lấy chồng vì như nó nói “yêu chán bỗ mẹ”

Nếu bạn là người quan tâm Mẹ và Bé hãy thường xuyên quay trở lại http://muabanxehoihanoi.com để cập nhập nội dung hữu ích nhé !