Thời gian rảnh rỗi là tôi bắt đầu chơi game bài

“Mẹ xin lỗi. Từ ngày mai trở đi, con dành thời gian đấy để làm bài tập ở trường và học thêm. Con còn nhỏ, việc học mới là quan trọng. Hiểu không?”

Tôi vô tư nghĩ về thời gian rảnh rỗi bắt đầu tai game danh bai từ ngày hôm sau: có thể ngồi bệt hàng giờ ở ngoài ngõ chơi chuyền cùng đám bạn mà hát to, ‘Cây mốt, cây mai, lá trai, lá hến, con nhện chăng tơ, quả mơ có hạt…”, hay những buổi đi học về có thể la cà rong chơi thay vì phải co chân chạy nhanh về nhà và hì hục nhóm bếp củi để nấu cơm mà hai mắt ầng ậc nước vì khói bụi…

Thời gian rảnh rỗi là tôi bắt đầu chơi game bài

Lần đầu tiên, tôi bị bố đánh vì tội đi học về muộn. Sau này lớn hơn một chút, tôi mới hiểu, ‘đi học về muộn’ không phải là lý do chính khiến bố nổi giận nhiều đến vậy.

Lần đầu tiên, bố tôi khen, “Con gái rượu của bố cười đẹp lắm” khi tôi đang chơi tai bigkool chuyền cùng đám trẻ làng và nở nụ cười giòn tan…

Lần đầu tiên, chị Di Vân phải nằm ở trạm xá để truyền đạm vì kiệt sức. Chị thức khuya để ôn thi đại học. Chị dậy sớm để học thuộc bài rồi lên lớp. Chị còn phải thay tôi nấu cơm hay thái chuối, băm rau khoai lang già. Cho đến tận bây giờ, gần mu bàn tay của chị vẫn in hằn một vết thẹo dài hơn năm centimet do một lần vừa tranh thủ học bài vừa làm những công việc mà lẽ ra phải là của tôi.

Thời gian rảnh rỗi là tôi bắt đầu chơi game bài

Lần đầu tiên, tôi xà vào lòng mẹ và biết yêu gia đình nghèo khó của mình nhiều hơn bao giờ hết.

“Lạnh lắm. Con muốn ngồi nhóm bếp củi. Mẹ ơi.”

“Ngồi gần đây là ấm rồi. Con hơ tay vào gần bếp như thế này này. Đừng có đụng vào tai bigone biết không. Ngón tay con sẽ lại bị chai sần đấy. Nào! Ngồi xuống đây…”

Tôi cựa mình toan đứng dậy, nhưng mẹ lại lo lắng nhiều hơn, “Nhanh lên không lạnh. Di Đan? Con sao thế?”

Bạn có thể xem thêm bài viết trong mục Dịch vụ và Giải trí tại website http://muabanxehoihanoi.com