Tôi đưa mắt nhìn ra chỗ khác, không muốn Nam Âm phát hiện mình đang ngắm con bé, cười nói

Tôi đưa mắt nhìn ra chỗ khác, không muốn Nam Âm phát hiện mình đang ngắm con bé, cười nói. “Chẳng có nhiều chuyện lớn để mà cãi nhau, toàn chuyện nhỏ hóa thành chuyện lớn thôi. Lần đầu chị và Tĩnh Huy cãi nhau cũng chỉ vì chị bảo anh ta phải đi đổ xăng, còn anh ta lại bảo xăng vẫn đủ đi, không cần phải đổ. Chị nói mở bán căn hộ vinhomes metropolis ‘ngộ nhỡ nó hết thì sao’, anh ta nói ‘sao em lắm lời thế’… chỉ thế thôi, cãi nhau đến nỗi chẳng ai ra khỏi cửa, cũng không ai quan tâm có phải đổ thêm xăng nữa không.”

“Chị này.” Con bé quay mặt lại. “Em luôn cảm thấy cái anh chàng ‘thực vật nhiệt đới’ ấy… ý em là… cái tên Phương Tĩnh Huy ấy… em thấy có vẻ chị không hận anh ta như chị nói…”

“Trẻ con biết gì chứ?” Tôi lườm con bé. “Mau chuẩn bị đồ mà đến trường đi.”

“Chiều toa m2 vinhomes metropolis nay em mới có tiết, trưa em đến chỗ anh, chúng em cùng đi ăn cơm.”

“Em thường xuyên đến trường Tây Quyết ăn cơm cùng cậu ấy sao?” Cuối cùng, tôi cũng bò dậy, đưa mắt tìm bộ váy ngủ.

“Cũng thường xuyên, tuần ít nhất một lần.”

“Thế Tây Quyết và chú út ở trường có nói chuyện với nhau không?”

“Cũng có, nhưng ít lắm. Toàn nói kiểu khách sáo, có điều không bao giờ ăn chinh sach ban hang vinhomes metropolis cơm cùng nhau nữa. Trưa nào Trần Yên cũng nhắn tin cho chú về, quản nghiêm ngặt lắm. Chị không thấy bộ dạng lúc nhắn tin của chú út đâu, thật ra sau khi kết hôn chú mới sử dụng điện thoại, đến giờ vẫn nhắn tin chậm lắm, chân tay lóng ngóng, vụng về, nhắn một chữ thì miệng lại phải lẩm nhẩm theo, buồn cười chết đi được.” 

Chúng tôi thường xuyên update nội dung liên quan đến Ô tô, xe máy tại đây và còn rất nhiều tại website http://muabanxehoihanoi.com